này anh, em mầm khô khan…


[1]

Lần đầu biết anh tồn tại trên đời là cái lần anh can đảm giữa trăm mí người để làm 1 việc là… khẳng định mình. Em nhếch môi tái, một người hay ho, nhưng trẻ con quá. hết giờ, phủi váy, kéo cho nó ngắn hơn chút [ haha… đểu thế, vì chân em ko được dài], đi ngang qua anh ném một cái cười.

Lần đầu biết níu áo anh là đi trên đường gì nhỏ nhỏ sau này mình hay ăn chè í, quên rùi, vịn nhẹ một cái khi thắng gấp, anh bảo cái người này ngộ, ngồi có 1 bên mà chênh vênh ko thèm vịn, tui có cảm giác như cô sắp té í. mình ném cho anh một cái liếc sắc hơn dao.

kiêu. đểu. đau.

những ngày đó ko hề/ ko cần biết đến sự tồn tại của bất kỳ thằng nào, vì “mọi thằng đàn ông đều đểu” cơ mà. à, lúc đó em ghét chữ, vô lý đến nỗi bắt anh bỏ chữ cơ trong từng câu nói, anh cứ nhe răng, chắc trong đầu biểu sao cô này quái nhờ.

.

những ngày em sửa soạn, lượt là, đi chơi ngày 4 bận, có khi 4 người khác nhau, chẳng nhìn và quan tâm đến ai, chỉ có 1 cô bạn dễ thương cao-xinh. vào sớm nhất và khi về lỉnh đi như một con sóc. cứ tưởng như vậy chả ai quan tâm đến mình, nhưng sau này mới biết bị nhìu người… hong ưa. lúc đó cười phỉnh. không cần. cái cần lúc đó là một nơi/ một người để quên. đơn giản vậy. mà phức tạp vậy.

và anh âm thầm vỡ đất…

.

chẳng quan tâm đến một tin nhắn/lời nói nào thật lòng từ anh. lại cho rằng nó là trò xưa cũ quen thuộc. làm gì còn ai thật lòng. như vậy. làm gì có.

.

khô cằn, em bất lực với sự nổi loạn ngông cuồng bản thân. vì lúc đó không có niềm tin. không còn niềm tin nào nữa. nên chống chếnh lắm.

anh ươm vào tim em một hạt mầm xanh ngắt.

và anh hy vọng.

.

những thiết tha tình đầu của anh, là những ơ hờ của em, những đêm anh trống trải là những đêm em chơi bời phố xá, những điều anh nâng niu là những điều em ném vỡ.

.

thế mà anh làm được. và làm tốt đến tận bây giờ…

[1]