.giả sử. trên đời không có những cuộc chia ly?

..”những phiến trời rơi vỡ trên tay
giấc mơ không đủ dài để vá víu những điều vụng dại
ánh mắt đầu tiên rồi sẽ là mãi mãi
nhưng đã qua- tất cả- phải không anh?”

.Hôm nay có cái party nho nhỏ. Vậy là 1 đứa bạn nữa đi du học. Juliet của MAR9B. Sau Trúc đột ngột thì con này cũng đột ngột.
.
Bao nhiêu người xung quanh mình bỗng dưng mất tích đến một đất nước xa lạ. Sống. LÀm việc, học tập ở đó. Rồi thời gian, có giữ chân được hình ảnh bây giờ?
.
.
.
Chạnh nhớ Người. Ta của ngày xưa cũng có thời tựa đầu vào vai Người, Người chỉ dám vuốt tóc ta cho đỡ rối, loay hoay không biết thế nào để gạt những giọt nước mắt cứ lăn dài lăn dài… Người lúng túng cho một lời hứa kịp trước lúc ra đi, và để ta nuôi hy vọng suốt bao ngày trườn qua vai…

Hôm nay ta cũng thấy một cái tựa đầu. Và một người ra đi, một người ở lại. Biết đâu ngày mai, câu chuyện sẽ đẹp hay lại dang dở như ta? Cái nắm tay lúc này thiêng liêng lắm! Thiêng liêng đến nỗi sau này cứ tự dằn vặt mình khi nghe một lời yêu bên tai. Vì ta còn thiếu một lời hứa Người sẽ về cùng ta, “vào một ngày gần nhất”
“ngày gần nhất” là ngày nào? Bao nhiêu người ra đi sẽ trở lại? Ta của ngày xưa hỏi câu đó với tiếng khóc nức. Ta bây giờ hỏi câu đó với giọt nước mắt cho Người. Còn ta của ngày mai… nếu ta có ra đi thì sẽ tự hỏi mà ngơ ngẩn rồi khóc cho mình và một người khác!
Bao giờ Người sẽ về thắp lại tim Ta? Chờ đợi nào là kỳ tích? Thương yêu nào là lửa nồng ko tàn? Hôn nhau một cái vội vàng trước khi giã biệt?! Cuối cùng chỉ còn khoảnh khắc lúc đó tim ta vỡ òa… Bây giờ nghĩ lại còn đau…

.
giả sử trên đời không có những cuộc chia ly?
.

“…và núi non ký ức
còn lại mảnh vỡ cuối cùng”
.

.
“Đêm nay
em về bóng tối đời mình
chân trần bấm ký ức
loang lổ vệt trăng
úa tàn hình hài kỷ niệm…”

.

ta khóc ướt đường về. Xin lỗi Anh.

[051207- Phiên Nghiên]