Đoản khúc gió


Ta trả lại

cho em

thành quách cũ

Uy nghi xưa

và lễ phục

hẹn hò

Trả cho em

vai áo ướt,

tàn tro

Thời gian nữa

màu xanh

mãi mãi

Trả lại em nỗi buồn con gái

Những lời mềm dệt mãi thành thơ

Gió bâng quơ đan từng vòng tóc rối

Năm tháng dài và rộng biết không em?

Ta trả lại

cho em

mùa hạ gió

Thiên đường xưa

còn in dấu

gót hài

Nàng công chúa

dẫu nghìn năm

còn ngủ

Chân lý nào

mà lạI

đổI thay

Em?

Ta trả lại cho em nghìn đoản khúc

Lòng mộng mơ những ký ức yên bình

Ngoài kia mưa

Và mầm sẽ phục sinh…

[Me Bão]

và đã có một sự hồi sinh…