Cuộc sống cái gì là khủng khiếp?

Anh cầm tay, hỏi “ Em đã trải qua chuyện gì khủng khiếp lắm à?”

.

Em? Khủng khiếp? Khủng khiếp lắm?!

.

Hôm qua, em ngỡ như mình quên. Em quên rằng mình đã bỏ rơi nhiều điều phía sau. Khủng khiếp?

.

Cuộc sống cái gì là khủng khiếp. Cái chết của chính mình? Hay là của một người khác nhưng như là của mình?

.

Từ lúc nào, em sợ chết. Em sợ mình sẽ chết khi chưa tròn vẹn hiếu mẹ cha. Em sợ mình sẽ chết khi chưa tròn vẹn nghĩa tình với người em yêu thương và tri ân trong cuộc đời. “Nhạy cảm quá biết có thành nghiệt ngã?” Mà em yêu thương đời này đến vậy?!

.

Em hay nghĩ về những linh hồn. Họ có được yêu ko? Những câu chuyện của bà Phan Thị Bích Hằng kể rằng họ cũng giống như ta. Nhưng họ có được yêu ko? Bích Hằng ko nói. Họ có được những cảm giác nguyên lành như mình đang sống ko? Nếu có, tại sao người ta lại sợ chết đến vậy?

.

Mà càng hạnh phúc, người ta càng sợ phải chết!

.

Thôi, em đã kể cho anh nghe những điều “khủng khiếp” của em. Có khủng khiếp ko anh? Khi mà em ko ngờ là mình vẫn còn rơi nước mắt khi nhắc đến. Một ước mơ hơn chục năm nằm gọn gàng trong tay rồi bay mất. Một tình yêu nhỏ ko như mong đợi….Và… một người đã ra đi. Khi mà câu vĩnh biệt em chưa kịp nói để bây giờ vẫn khóc tràn ướt vai anh.

.

Anh không giận em. Chỉ nhìn em. Rồi im lặng. Chắc mấy người xung quanh nói có 2 đứa khùng cứ đi qua đi lại cả chục vòng, cả 1 nấc xăng. Mà anh ko nói câu nào. Em hỏi anh giận ha? Anh im lặng. Anh biểu chỉ có 1 lý do mà thôi…

.

Hong ấy lát về sét đánh ngay giường em chết, em cũng cười vì thấy sống đủ.

Hong ấy anh coi như em chưa nói gì đi, khùng quá trời hà.

Anh nói gì đi. Sao mà em tức mình ghê!? Người ta nhìn vô biết học văn chương chữ nghĩa mà diễn đạt sao anh hong hiểu! Người ta chửi em.

Nhục quá!

Hong ấy anh nói cái gì đi, anh im hoài vậy.

.

Anh nạt.

Anh ko bao giờ giận em quá 10’… Má em nóng ran… Chạm tay như ngày đầu ở 144.

Em đòi hỏi gì ở anh nữa?…

[130807- Phiên Nghiên]