chuyện


Chuyện những đóa hoa tàn trước thềm nhà, mây ủ vào mây rồi trôi xa. Những tiếng cười khanh khách phía sau lưng như ngàn vết dao cứa nhẹ, chỉ nhẹ thôi vì đau không đủ để chết đi.
.
Chuyện những bài hát mang nỗi niềm nhung nhớ. Người đem gói vào trăng, để khi mờ khi tỏ, để lúc nhìn không thấy rõ, chỉ thấy những mông lung.
.
Chuyện một cái áo phủ đầy bụi vì đường xa, màu trắng ngả sang màu đất đỏ. Chỉ vì còn một “ngày mai” thôi, sẽ say khướt một mình, sẽ nắm tay một mình.
.
Chuyện một tờ giấy nhàu nhĩ, thương nét mực phai tàn nhòe nhoẹt. Người thương yêu đem gói tình, tình xanh như màu mắt. Người thương yêu đem đốt lửa, rồi cũng cháy thành tro.
.
Chuyện những câu chữ không biết nói, không biết cười, chỉ có nét chữ h cong với bụng tròn người đùa ta rộng lượng. vậy mà chút rộng lượng với bản thân mình cũng có đâu?
.
Chuyện một dấu chấm cứ xuất hiện trong những đoản văn người viết, những dấu chết. Có khi tồn tại song song, có khi biến mất rồi xuất hiện không hề hẹn hò, không hề mong đợi.
.
Chuyện những dự cảm không ngờ, và những cảm giác thương yêu lẩn khuất. Một ngày không còn cảm thấy nữa, kết thúc những câu chuyện “thiếu hình” đêm khuya.
.
Chuyện về những câu chuyện. Đã dứt mà lan tràn tháng ngày ngập ngụa. Miên man miên man khúc hát buổi chiều ấy. Miên man một tiếng ca. Miên man một nỗi nhớ. Không còn rõ nữa.

.

.

.

Chuyện về một điều gì đó. Không còn nữa.