cứ ngồi đây thôi


ếch
ngoài bụi ngoài bờ
chia phe nhau hò đối đáp
con thằn lằn trên tường trắng
tiếc rẻ đời chốc chốc tặc lưỡi than
em vẫn ở nơi nào đó trên cõi thế gian
có lẽ em cũng nghĩ như tôi vừa mới nói
thượng đế vẫn trên cao anh không thể gọi
em quá tuổi đời muốn an phận yêu đương
cũng có thể em cách biệt tôi ngàn phương
hoặc đang nằm ngủ cách tường tôi vài tấc
có thể mình đang nghe chung tiếng ếch
nhưng tiếng lòng thì vời vợi cách xa
thượng đế muôn đời cứ đánh đố ta
ta thì lo em vì tuổi già an phận
nếu vậy thì một mình tôi
vẫn cứ ngồi đây
thôi


( Ngô Hữu Đoàn )
bài này đọc ngoài nhà sách. Nó in ra hình tròn đẹp lắm!