Anh chẳng đủ dại khờ để có được em đâu…

Anh không đủ kiên nhẫn để yêu em đâu
Trước khi đi chơi, em phải làm bao nhiêu là việc
Nào sắp xếp, lau dọn ghế bàn
nào chọn áo quần
nào make up
Cứ đứng trước gương là em thích rề rà

Anh có đủ dịu dàng, có đủ thiết tha
Để bỏ quá cho em những cơn làm tội anh
thất thường hơn mưa nắng?
Anh trễ hẹn một chút thôi là giận dai giận dẳng
Ném vào anh những cái nguýt ghê người

Rồi những buổi chiều phố xá chơi vơi
Anh có đủ vu vơ để chở em long rong suốt con đường nồng nàn hoa sữa?
Nghe em hát – dẫu không hay bằng Mỹ Linh – nhưng cồn cào gấp nhiều lần ấy chứ
Bởi lẽ em da diết nhớ một ngày…

Bởi lẽ em là người rất khó nguôi ngoai
Muốn thoát khỏi những đam mê một thời
mà chả thể nào thoát nổi
Lúc ấy, một là em hát thật nhiều
Hai là em lặng câm không nói
Em sẽ làm anh nhức óc, đau đầu…

Anh chẳng đủ dại khờ để có được em đâu…

[ Nguyễn Mỹ Quyên]