a- Anh

những

khoảng

thời

gian

rỗng

.

Em ngước nhìn anh, chợt đụng phải mắt nhìn da diết. Anh đã nhìn em như thế bao nhiêu lâu rồi… Anh khen dạo này em xinh ra, cầm tay lắc lắc nói tự dưng sợ mất em quá! Phì cười một cái. Anh này khéo lo. Mà hong dưng trời chuyển mưa lớn ơi là lớn…

.

Anh biểu anh biết hết, cái gì em giấu anh cũng biết nhưng anh không muốn nói ra. Anh muốn để em tự do. Mà tánh em bay nhảy quá nên anh sợ. Anh dời cái bàn xích qua để ngồi gần em thêm 1 chút. Ngồi ở lề đường xe cộ chạy qua chạy lại chóng mặt, cái ly em uống đá còn lạnh ngắt…

.

Ngoài mấy ngày đầu quen nhau, em ít khi nào thấy anh tỏ ra như thế. Anh luôn giấu cảm xúc giỏi lắm, chữ nghĩa anh ko viết đc, biểu nói 1 câu tử tế nghe chơi, anh cũng ngắc ngứ mãi mới nói 1 câu ấp úng… Tháng 7 đâu có gì khác đâu. Sài Gòn đâu có gì khác đâu, mà anh thắp lửa cho tim em. Nồng nàn.

.

Anh xách cổ tay em, đo đo rồi biểu sao ốm quá chừng! Anh nói vài ba câu mà em thương đứt ruột đứt gan. Ứa nước mắt chớ hỏng chơi. Thấy mình nhiều khi vô tư thấy sợ. Thấy mình thương một người khác, thấy sợ.

.

Anh biểu đi đâu đó đi, lâu quá chừng mình có đi đâu chung đâu. Anh cười cái cười ngộ nghĩnh. Em cười cái cười ngạc nhiên. Trời đất, anh này…

.

Anh nhớ hết tất cả thói quen của em, nghe hết tất cả những câu chuyện nhảm của em, hiểu được những gì em sắp nói… và yêu tất cả những gì thuộc về em, kể cả nó không hề có lợi cho anh,… như vài mảnh vỡ lung tung.

.

Anh hỏi em có ngoại tình trong tư tưởng như V. nói ko? Em nhe răng. Anh lại nói anh biết hết à!… Em gối đầu trên vai anh, thôi em ngủ gật chút nhe, thôi em ôm chút nhe, thôi,… em quên chút nhe!

.

Sao mà bàn tay anh ấm quá chừng như vầy nè?

[260707- Phiên Nghiên]