Tiễn đưa


Tại sao người ta lại phải sống cật lực, làm việc cật lực rồi chết đi? Cái chết có sự an bày nào ko? Em nhớ anh từng nói, anh dai lắm, chỉ khi nào anh muốn mình chết thì anh mới được phép bíên mất khỏi mắt em, nếu ko, anh sẽ làm phiền em suốt đời. Đêm qua nhớ câu đó mà tim em bật khóc. Dù anh đi sau tất cả, sau cuộc tình em ko còn lưu giữ.

Em không tin vào tai mình, em ko muốn tin tất cả những điều thằng Minh nói là thực. Nó là thằng em ghét nhất mỗi khi hay đi cùng nhóm anh, vì nó hay nói em và anh ko hợp nhau đâu, gì gì đó. Anh nói nó bị tửng, em đừng quan tâm, vậy mà khi nó nói anh đi đột ngột thế này, em sao không quan tâm anh ơi?

Nuớc mắt em rớt, lời em nghẹn. em biết làm sao hơn? Ngay cả một lần cuối cùng được nhìn thấy anh em cũng ko thể, và mãi mãi là không thể!? Em làm sao biết nửa phần còn lại của anh đang ở cái chùa nào trong hàng trăm ngàn cái chùa ở đây? Và em làm sao có thể tìm một nửa anh theo ba mẹ qua bên đó? Em chưa bao giờ thấy mình vô dụng đến vậy,…

lần cuối em gặp anh là 3/10, anh đã gào thét năn nỉ, anh còn nói “cho anh gặp em lần cuối”, lần cuối là thế này sao anh? Làm sao anh biết được? làm sao em biết được mọi chuyện lại trở nên kinh khủng thế này? Cũng từ lâu rồi, khi em biết chúng ta ko thể tiếp tục, em đã xóa bỏ mọi thứ về anh, dù anh vẫn còn đó, bây giờ, ông Trời đã để anh ra đi như vậy, đau đớn khôn cùng, ông Trời xóa bỏ anh ra khỏi danh sách những người được sống, có phải vì từ đó đến giờ “anh là kẻ ko giúp gì được cho ai, cũng ko làm nên gì cho mình, báo cha báo mẹ?”. em không bíêt, nhưng em hụt hẫng quá, tất cả hiện về mồn một trong đầu em. từng câu anh nói, và những lời anh hứa, anh bỏ lại đây quá nhiều lời hứa với em, với ba mẹ anh mà anh chưa thực hiện, anh bỏ lại đây đám chiến hữu điên loạn của anh, anh bỏ lại đây tất cả những ngày ăn chơi dài mà ko cần biết cuộc đời có ý nghĩa là gì…

Em mới biết là bàn tay trái anh đã đúng. Ngày xưa lúc lật tay anh mà coi, em thấy đường sống ngắn và mờ, bàn tay có chỉ tay ngang, là con người anh. Anh nói em đừng lo, rồi lấy cây viết xanh vẽ đường sống dài tận cùi chỏ, anh nói anh sẽ “báo” em suốt đời anh. Còn anh là một tay ngang tàng, bất cần, như một đường chỉ ngang đặt thước vào như kẻ. bàn tay phải của anh là bàn tay phải của em, ko khác 1 đường. từ đó, em tin vào định mệnh.

Bây giờ em chỉ biết an ủi mình mỗi người có một số phận, anh trả hết cho trần gian rồi anh lại đi… anh chưa từng làm gì để xây dựng công danh, sự nghiệp cho mình, chỉ ăn chơi những tháng ngày triền miên mệt mỏi, như biết trước sau này mình sẽ ko còn được sống để thử qua mọi thứ ở đời. anh trở nên bất cần và… yêu mãnh liệt, anh bất chấp mọi thứ để được yêu. Nhưng em xin lỗi anh, lần cuối này nữa thôi, bây giờ em khóc cho anh là khóc cho những tháng ngày ngắn ngủi, em ko khóc cho cái gọi là tình yêu đầu tiên, vì nó đã chìm sâu, rất sâu em ko muốn gọi lại. rồi sau này em hứa sẽ ko viết một cái gì có anh nữa, em sẽ gửi lại tất cả những thứ thuộc về anh đi theo anh vào một ngày nào đó. cả đêm em ko ngủ, chập chờn xen lẫn những cơn mơ ngắn có anh là nước mắt tự chảy tràn, em đã gọi cho 1 nguời nhưng vẫn ko nói được, miệng em khô đắng, em cảm thấy nghẹt thở … và người ta, em biết , đã hiểu cho em.

Em ghét nhất là cái chết, nhưng tại sao nó cứ đến với những người em yêu thương. Anh ơi, sao lại bỏ đi lúc này, lúc mà anh chưa có gì trong tay? Hay anh ko cần sống nữa… em cầu mong anh thanh thản, mỗi ngày nghe tiếng chuông chùa mà đầu thai kiếp khác sung sướng hơn, tình nghĩa hơn. từ tối tới bây giờ, trời cứ mưa lắc rắc, hôm nay có bao nhiêu người đi cùng anh? Em xin lỗi em không biết mà tiễn anh tới tận cùng. Em sẽ tiếp tục sống, con người có sinh ra thì cũng có chia ly. Em sẽ không cho mình khóc nữa. nếu em có lỗi gì, anh tha thứ cho em, những tháng ngày được cùng anh là những tháng ngày em vẫn nhớ. Có duyên mà ko nợ, anh có số mà ko phần, anh đừng tiếc nuối gì nơi này nữa… em ko muốn nhắc tới những kỉ niệm ngày đó, em muốn gửi nó cho anh… mãi mãi như một dấu vết buồn, mãi mãi là những lời hứa dang dở, nhưng chắc anh ko vương vấn gì nhiều, vì anh đã sống thật hết cho bản thân, vì anh đã có thể nói những gì anh nghĩ ngay lúc có thể với em, hay với ai đi nữa, cho nên bây giờ, em cảm ơn những lần anh sống thật, dù những lời hứa anh vẫn chưa làm, và những thiết tha em vẫn còn giữ, con Gà nói là vì cuộc sốg muốn cho mình nhớ nhau nhưng ko thuộc về nhau… em sẽ sống tốt mà. Nhưng anh ơi em vẫn ko thể chấp nhận được đây là thật? cuộc đời như những chuyến tàu dài, anh còn trẻ mà đã đi ga cuối… em biết làm sao an ủi mình đi qua hết đêm nay?

người như bọt sóng, đã tan biến giữa biển khơi.

Bứt khỏi cuộc sống âm thầm

Dây trường xuân hay loài tầm gửi đeo đẳng mãi

một kí thác ko còn ý nghĩa

con nhện cuối cùng dứt bỏ chiếc mạng hoang tưởng

và đi…

tiễn anh.

rạng sáng 10.10.06

[Phiên Nghiên]