Thương yêu ơi…


.

Có vài lần vội vã giả như mình hối hả lắm để không hé một nụ cười hay đơn giản là một cái gật nhẹ và lại hối hả tránh ánh nhìn để lướt qua nhau. Em ra phố và bội thực ánh mắt cười giả dối. Bỗng ghét mình luôn ném thương đau vào trong bóng tối để nuôi dấu tự sầu một mình em.

Những bước chân lạc trở về con đường nhỏ như thói quen cố hữu, em ghét mình lại bắt đầu nhớ. Thương yêu tới khi nào gột rửa? Em không quên được những gào thét trong tim mình khi bất chợt gặp anh ở một ngã tư đèn chưa kịp bật ánh sáng xanh.

Em nhớ mình từng yêu. Mà yêu người đàn ông cách mình một tầm tay kia, với đôi môi kia lạnh lùng từng hôn mải miết trên bàn tay em một cách đam mê. Em yêu người đàn ông kia, người từng ngốn hàng ngàn trang viết nồng nàn tâm khảm của em. Em yêu người đàn ông kia, người mà giờ đã là Chồng- của- một- người- đàn- bà- khác.

Em biết phải làm sao, khi tấm rèm buông xuống là em nhớ hơi ấm anh? Em biết phải làm sao, khi cái chống xe luôn miết trên sàn nhà em những vệt nứt dài? Em biết phải làm sao, khi em vẫn thèm những buổi chiều không tiếng máy lạnh trong nhà chạy ro ro mà là tiếng xe cộ ồn ào và anh chợt băng rẽ vào con đường gốc cây 18 đẹp như bức tranh vẽ khéo. Ở đó, anh đã hôn em những nụ hôn dài dòng, không dấu chấm phẩy, trời ẩm ướt và lá xôn xao… Mưa ngọt ngào như ánh mắt anh đánh dấu từng ánh nhìn trên gương mặt em ướt đầm bóng đêm…

Em biết mình yêu anh từ lâu lắm.

Và khi những thênh thang đường về trở nên eo hẹp, khi thời gian như tên bắn len qua đôi tay nắm chặt, anh ơi bao lần em gọi mình để quên đi rằng em đã mất anh. Em đã mất anh từ khi bắt đầu có anh. Em đã mất anh từ lâu lắm! Khi những con chim lạc bầy nhao nhác tìm nơi ngụ màn chiều buông, khi những xe cộ đủ mọi gương mặt người gấp gáp tìm chỗ trú mưa, khi em một mình trở về đây, về gốc cây 18 mà không có anh, em biết mình khóc lặng lẽ, em biết mình xa…

Em gạt nỗi cô đơn bằng tiếng cười bạn bè, khỏa lấp bằng những trang viết về chuyện tình của ai khác, mà em hơn lúc nào hết khao khát viết về chuyện của mình quá!

Thương yêu ơi! Anh đang ở trong một ngôi nhà có mái vòm cùng chim bồ câu bé nhỏ như anh từng ao ước, anh đã có một chốn dừng chân dịu dàng ngọt ngào hơn em… Anh đã có một người đàn bà sẵn sàng xoa lưng cho anh mỗi tối, tháo tất cho anh khi anh đi về, sẵn sàng thức trắng đêm vì anh say và trúng gió… Đấy, những lúc đấy có khi nào anh nhìn người đàn bà ấy và ngây ngô bật gọi tên em? Rồi mai lại khỏa lấp bằng ánh mắt bằng bờ môi em từng đắm mình quên lối, rằng anh quá say!

Anh đã có một nơi để về, thiên di tìm được cánh rừng mỏng ngoài kia để trú ngụ. Và em cuối cùng cũng tìm được bản thân mình yếu đuối.

Em ganh tỵ với người đàn bà kia dù em không có quyền, rằng nếu em có tin lời anh đi nữa thì em vẫn ganh tỵ đấy, rằng anh không yêu người ăn nằm ở dề tháng tháng ngày ngày bên anh mà chỉ yêu em, thì em vẫn xót xa bão nổi khi nghĩ anh đêm đêm yêu một bàn tay khác, một khuôn ngực khác, một mùi hương khác trên tóc xòa gối satin trơn láng… Em đàn bà nên ích kỷ, mà em có được gì đâu, nếu không tự hành hạ mình trong nỗi cô đơn thì cũng dày vò mình trong tình yêu này. Vĩnh viễn em không thể quên mình từng yêu anh, để đến tận bây giờ cũng còn cất giấu những nụ hôn dài không chấm phẩy mà đáng lẽ nó đã thuộc về một người- đàn- ông- khác- anh, một người- đàn- ông- sau- anh.

Ôi số mười tám rớt dài trong tim em những mòn mỏi, thương yêu ơi…

[03.08.08]

[ Phiên Nghiên ]