Thói quen

Em nhận ra mình bắt đầu có những giấc – mơ – không – anh
Điều đó khiến em bình yên
Nhưng mỗi khi giật mình thức giấc
Em lại thấy nuối tiếc và cố tìm trong trí nhớ những hình ảnh về anh
Ép vào giấc ngủ đang dang dở
Vì em đã quen với việc mơ về anh mất rồi
Chỉ là thói quen…
Giống như những ngày mưa rơi
Em lại ngồi bên cửa sổ mở toang
Và nhớ đến hơi ấm của anh trong một chiều mưa rất vội
Giống như khi có gió thổi
Em lại nhắm mắt, hít sâu
Và tưởng tượng mùi hương khi chúng ta ngược dốc lên đồi
Chỉ là thói quen thôi…
Những thói quen em chưa có can đảm từ bỏ
Mặc dù biết sẽ bình yên từ đó
Anh đã xa rồi
Chỉ còn lại em và những thói quen thôi…

[PHẠM VŨ NGỌC NGA]