.Thời gian

Có mấy lần em nghĩ đến mười năm sau nữa của mình. Vì em giật mình khoảng thời gian trước đã quá nhanh…

Trưa nay em một mình chạy ra phố dài. Nóng và nắng. Bụi và gió. Con phố này chắc không xa lạ với anh, nhưng nó xa lạ với em và anh.. Em đã đến nơi đây. Và anh từ đây ra đi. Gió thốc vai em những mỏi mệt chảy dài cô đơn quánh đặc trong tim.. Dù em đang yêu. Thế đấy! Thỉnh thoảng em thấy trong lòng mình tồn tại vài khoảng trống không thể thương yêu.

Cũng tự hỏi mình nếu thời gian ngừng mãi ở khoảnh khắc ngày này vài năm về trước, em có quên anh không? Anh đi qua đời em đã bụi mờ, em không quên những vết dấu xưa nhưng thời gian làm em không day dứt nữa.

Thôi những hàng bằng lăng tím đừng nhìn em ướt mắt nữa, lá đừng thở dài những hơi thở xa xưa…

[ 05.06.08]

[ Phiên Nghiên ]