Như một vết SON trên vạt áo cuộc đời…


Em chỉ là một cơn mưa nhỏ

rớt xuống lòng anh giây phút tình cờ

không ướt áo, lạI ra đi lặng lẽ

chìm vào đờI như một giấc mơ…

.

Son và máu.

xin lỗi bài thơ ngaỳ naò còn dang dở

xin lỗi yên bình như lá uá trôi sông

xin lỗi một người không ngoảnh đầu gặp lại

chỉ biết trách vội vàng…

Như một vết son trên vạt áo cuộc đời, lâu ngày nhìn thoáng như vết máu ố loang tự lúc nào… Giật mình thấy có khoảng thời gian mình ngập nụ cười, có thời gian chìm trong nước mắt mặn khuya. Vết son không thể tẩy đi, vết máu không thể xoá được, chỉ có son nhạt màu và máu thẫm ố màu vải. khuôn mặt “già” đi, vết dấu ko ghi khắc nhưng có thể nhận ra, như vậy thì người ta mới có căn cứ mà thẩm định tuổi… Mà mỗi lần nghĩ về cái biểu đồ đó, ko biết mình đang đến đâu? Rồi ko nghĩ nữa, ko chỉ vì suy nghĩ những thứ vẩn vơ mà mình lại bỏ phí thời gian.

.

thời gian.

năm tháng cứ đi

như anh đã chìm sâu

vaò giấc ngủ

Em không thể nào giữ nổI

một tình yêu

theo năm tháng dần phai…

Là những khoảnh khắc kì diệu có lẽ ko bao giờ quên. Là những phút tim ngừng đập hay đập tưng bừng. là những khoảng chờ đợi dài đăng đẵng. là những phút thời gian bay với vận tốc bão…. Kì diệu, ngọt đắng đọng lại trong thời gian. Khuya nghe tiếng đồng hồ gõ trong đêm chậm rãi mà thấy mình dường như ngu ngơ từng ngày.từng ngày chảy trôi.

có lẽ không

có lẽ nên

quay ngược kim đồng hồ

hay đừng soi gương nữa…

.

Trôi.

Đôi khi thấy mình ko đi mà trôi. Trôi ngoài phố, những dòng người trôi ngược xuôi với nhau mà ko thấy nhau, thỉnh thoảng chỉ gặp nhau trong vài tình huống hơi oái oăm như… đụng xe thì đứng lại trừng mặt nhìn nhau, quát vào mặt nhau những từ nghe ngộ nghĩnh [ vì bình thường những con người đầy lịch sự với váy áo tiền bạc giày dép xe cộ như thế chẳng bao giờ “bắn” ra mấy câu đó]. cười. rồi lại trôi. Trôi theo những dòng phía trước, những dòng song song,hay những dòng xung quanh. Có khi loay hoay muốn dừng lại, mà theo quán tính thì phải… trôi thôi!

Câu thơ xuôi dòng

Phía chân trời cỏ úa

Mưa qua mùa

Ta không về nữa

Lá ngập đường

Ai khóc ngày trôi?

.

Thôi.

Là tiếng người ta kết thúc khi kết thúc một điều gì. Nghe rầu rầu mà nhói nhói. Nhưng cũng tuỳ vô cái gọi là ngữ giọng. thôi mà quát một cái lớn thì… tan nát rồi. thôi mà nhỏ nhỏ nhẹ nhàng thì nghe nó buồn buồn, nhưng có khi làm phát điên một kẻ… ko thôi. Thôi mà thở dài thì… chuyện cũng chưa có bỏ qua đâu…

Thôi…
Chiều đổ nắng nghiêng về em một nửa
Mưa trở về một nửa phía bên anh.

Giữa bầu trời xanh
những cánh diều thả ước mơ về phía gió
Giữa lòng anh
những điều thuộc về em
thả phía hư không…

Tiếng khóc rất trong
nụ cười rất trong
tiếng hát rất trong
cất cao cho một thời đã cũ
nối vào tay em bằng sợi tơ kí ức rất trong
những khập khiễng chúng mình
như thác lũ
cuốn cả tình yêu…

Thôi em
trở về một thời trước
trở về vùng trời trước
tình yêu không cũ
trái tim đâu thể ngả màu
chỉ có những tấm lòng
bắt đầu hát tiếng “Thôi!” đau…


“thôi!”

Thôi.

Có những thứ ngộ lắm, như 1 đêm ko ngủ nữa mà mò dậy viết cái bài này. Khi nhắm mắt là thấy một vết son thời gianđang trôi. Nghe “như một lời chia tay” tiễn đêm này, mọi điều ko phải là tự nhiên, khi cọng chỉ màu xanh hy vọng thật sự thành màu trắng ko thuần, và một người trở về từ giấc mơ không sợ hãi mà ấm áp. Cho mình một điều ko ăn năn nữa, cho một khoảng thời gian đã trôi, cho một vết son đã trôi… hay một vết son trong thời gian phai mờ như vệt máu loang dài…

…Chút gió động lòng kia rồi sẽ thành êm ả
Rồi sẽ quên đi tất cả chuyện tương phùng

Cho 3 tuần tròn.

271006
[ Phiên Nghiên]