nhớ một người hay quên



 

anh có nỗi buồn em không biết

em có giấc mơ anh không vào được

những ngọn đèn thành phố kéo ta đi.


 

Có thể về với nhau không?

Hai ánh mắt xa xôi, hai niềm riêng bất tận

chiều muộn dần, anh thảng thốt gọi em

 

không lo kiếp người trôi qua tích tắc

chỉ sợ ngaỳ sau thấy lỡ làng…

[Hoàng Nam]