Người về soi bóng mình…


giữa tường trắng lặng câm.

Đêm trải dài nỗi cô đơn. Thiết tha gió cuốn. Tình yêu chỉ là một giấc mơ hoang trong đời người, cớ sao ta cứ gió mưa?
.

Này ta, thương yêu làm chi? Nhìn mình khóc bỗng tha thứ cho cuộc đời đầy vết cắt, đời đắng đót xua đuổi ta trở về với tình yêu, cứ làm như là một nguồn cứu rỗi, nhưng chưa kịp để ta hạnh phúc sướng vui, đã ngước mắt nhìn ta ngập ngụa nỗi buồn. Và tình yêu biến mất khỏi trái tim ta.

khoảnh khắc đó, ta chỉ ước mong ôm người chặt trong vòng tay. ta thương yêu quá! ta nồng nhiệt quá nên ta nghiệt ngã…

Khuya kẻ những đường sáng tối hằn chặt gương mặt, ta lại ước gì mình chưa từng yêu… và đừng bao giờ yêu.

một tiếng đàn khuya vẳng xa không đủ dỗ giấc ngủ tròn, ta không muốn giày vò mình trong nỗi nhớ tội tình. người về nơi ấy có bao giờ nhớ ta? có bao giờ nghĩ tới ta dù chỉ là khoảnh khắc để ta không trách mình sao đa cảm nữa…

soi mình và lại nhớ.

[120808- Phiên Nghiên]