nợ người một đời thương nhớ.


Anh thương yêu.
nếu như anh không có một sự vị tha nhiều như thế, em không biết mình sẽ trở thành như thế nào.

từ lúc nào mà mọi điều buồn vui của anh đã trở thành của bản thân em, và những buồn vui bản thân em cũng đến từ anh. Chỉ cần anh buông một lời vỡ tan những hẹn thề, em cảm thấy mình như người hụt hơi chết đuối giữa đại dương. Khi anh đặt chiếc hôn vào tay em, em cảm giác mình trôi đi qua mọi thương đau khổ ải, qua bao ngày nhớ nhung xa vời vợi…

Em yêu anh quá đỗi, nên khi giận quá chỉ có thể nói lời đau ứa chứ ko làm được. chưa bao giờ em có đủ can đảm trước anh mà không khóc để nói điều đó. em không đủ bình tĩnh để trả lại anh những gì anh yêu thương đã cho em.
Khi nghe anh dỗ dành và an ủi, em tự trách mình đàn bà yêu bằng tai… nhưng em trồng một cây chân thật trong tim rằng anh ko hề dối. nên em cứ yêu anh đến mệt mỏi.
ngày dài tháng tận. tình yêu sao kỳ lạ và day dứt… cả khi đang hạnh phúc nhất!

[120109- Phiên Nghiên]