một chút thôi

ngày bây giờ cũng ko còn quá dài với em, em tìm mọi thứ để làm, để học… Nhưng những lúc trở về đêm, ừ,… ko biết từ bao giờ em có thói quen thức khuya và nghĩ linh tinh vậy!

 

tự dưng những lúc đối diện với đêm, em thích ðánh thẳng vào những nghĩ suy cứ thập thò cả ngày trong đầu. em giải phóng cho những điều em nghi ngờ. lúc đó, em mỉm cười khi nhớ anh. đôi lúc vài cái tin xuyên đại dương trong đêm, em chỉ nhắn, ko cần biết anh nhận được và đọc được hay ko!? Vậy đó, đơn giản, đôi khi chỉ là “Anh khoẻ ko? Em vẫn bình thuờng. Nghĩa là em vẫn nhớ anh.”

.

ðôi lúc, cái ðèn bắt sóng sáng lên, em chợt nhìn thấy anh. điện thoại rung khẽ. bắt hay ko bắt máy? Em biết, ko thể nào em từ chối một tiếng nói anh ấm quá bên tai và trong đêm…

em nói khẽ rằng em ko thể nói chuyện khi mọi người ðã ngủ. và nước mắt em chảy dài khi anh dặn” hãy chỉ cầm máy Nhóc, anh sẽ nói, hoặc ko nói gì cả, chỉ cần em ở đó. anh thèm cảm giác ấm bàn tay, dù chỉ là việc cầm điện thoại quá lâu...” em biết nói gì hơn. có khi anh chỉ khụt khịt nho nhỏ, hoặc vài chuyện linh tinh. em có cảm giác mọi chuyện ðang quá gần, ko có những điều đã xảy ra, ko có tất cả, ko có những rực rỡ như trong hình anh gửi em xem, ko có người từng đến truớc hay sau anh và em, ko có một khoảng cách xa xôi nào hết, chỉ có anh ở ðó, giọng nói anh ấm, và ðôi má em ấm sực.

em chỉ là một ðứa con nít. em trẻ con. em biết. như chữ Nhóc anh hay gọi. con nít đâu biết giấu cảm xúc của mình, khi em nói rằng thật sự em rất tiếc mọi thứ, mọi thứ… thì em thấy mình tội nghiệp quá! em đã từng có thời gian bên anh sao? em cảm thấy những khoảnh khắc thoáng qua như chưa từng, nhưng còn trong những giấc mơ ðêm dài là… anh!

 

...”em vẫn ngốc nghếch ðợi chờ”…

“ðiều này chắc viễn vông”

em ghét những thứ đã xếp đặt. em ghét những lần em nhớ. và em ghét mình gặp anh. tất cả sẽ thuộc về những thứ ko thể nào với tới, nhưng chỉ khi nào em tiếp tục bước. em cứ ðứng lại, và tìm anh quanh quất… đêm dài quá, ước chi bình thản bước vào ðêm. chuông ðiện thoại ðổ dài nhung nhớ.

 

rồi tất cả sẽ phải kết thúc. như những tiếng tít tít dài và chói tai.như những giọt nước mắt em ko lau nhưng khô tự lúc nào… .. em nghe QD, ðêm sâu thêm những tiếng ca buồn, ðêm ơi…

[030306- Phiên Nghiên]