Gió ở sau lưng…

Gió vẫn rát mặt. Công chúa thất thểu. Vậy là 1 năm xa nhau.

Công chúa và hoàng tử quen nhau qua 1 lần cãi nhau toé lửa trên mạng. Bỗng phát hiện hai người ở cùng một chỗ trong thành phố sau mỗi lần PM. Rồi quen nhau!

Không ngờ hai người cũng có nhiều điểm chung như vậy! Công chúa thích cãi nhau, hoàng tử cũng vậy. Nhưng khi quen nhau, công chúa ko bao giờ thua cả, đơn giản là hoàng tử đầu hàng rồi. Hai người luôn muốn khác người, gọi nhau là CC và HT. Họ hạnh phúc hơn bất cứ câu chuyện cổ tích nào. Cứ ngỡ là được thế kia mãi…

Hoàng tử thích gió hơn mưa, Công chúa thích nắng và hoa bằng lăng. Từ khi quen nhau, công chúa cũng thích gió. Gió làm nắng dịu dàngvà lay động những cánh hoa bằng lăng trong tay công chúa. Có một ngày, làn gió nghịch, đưa tay công chúa đặt vào tay hoàng tử. Không biết sao ngày đó, công chúa khóc nức rồi tối đó, công chúa như nằm trên nghìn hạt đậu…

Một ngày gió lặng…

Vậy mà hoàng tử ra đi mãi mãi. Phải chi không gặp nhau thì hay quá! Kể ra như một câu chuyện cổ tích đẹp mà không có hậu, nhưng thật sự công chúa đã mất hoàng tử, hoàng tử ngủ yên dưới thâm sâu, nghìn năm…. Không thể thức giấc, bỏ lại công chúa bơ vơ trên những tháng ngày heo hút gió! Cái ngày đó, công chúa tưởng như mọi thứ sụp đổ tan tành. Lần đầu tiên biết được thế nào là mất mát to lớn.

Hôm qua hoàng tử kêu tên công chúa, lớn lắm, trong giấc mơ vùi nước mắt của công chúa. Hoàng tử nói rằng:” Công chúa ơi, thế giới vẫn còn rất nhiều hoàng tử, hoàng tử của công chúa mãi nhớ về công chúa! Công chúa nhớ gió ko? Gió không vô tình đâu! Công chúa đừng níu gió, gió thổi bay mất rồi! Còn nhiều ngọn gió trước mắt, hãy để lại một ngọn gió ở sau lưng…”

Mỉm cười. Gió ở sau lưng!

[ phoconxalam ]