Giấc mơ [khép] lại


Thôi nồng nàn đôi môi hờn dỗi, đừng gọi em nữa những đêm khuya về. Từng ngón tay đau buốt lạnh đến nghẹn ngào. Em thương mình quá đỗi, em ơi!

.
Em đã quá nuông chiều tình yêu, em quá sợ một sự tổn thương trái tim mình, lần nữa. Em ru mình trong những cơn đau. Một liều an thần cho trái tim mình ru ngủ luôn cả tình yêu suốt bao tháng năm qua.

Buốt. Lạnh. Và đau.

Khi tự cắt vào tay mình, em chợt tỉnh. Em sung sướng khi nhìn thấy máu mình chảy ra, và em đau khổ khi nhận ra mình ko đau vì cái tay, mà tim em đang sưng tấy.

Anh ở đâu? ngày xưa của em. Em hờn ghen với chính mình ngày đó, phải chăng một lời đồng ý của em đã phá tan anh, phá nát một tình yêu đáng lẽ sẽ khác. Em giận mình quá là giận.

Yêu chưa từng vơi đi. mà sự thương tổn ngày một chất chồng. Em có thể chịu đựng được tới lúc nào nữa? không. Ngay bây giờ sẽ không chấp nhận thêm một lời xin lỗi nào từ anh nữa… vì anh nợ em quá nhiều lời xin lỗi.

Đầu rất đau, và tim rất nhói. Ba năm là quá đủ để thuộc về nhau… Và thương yêu này cũng sẽ qua đi. Chắc cũng một phần lỗi bản thân, khi cứ mang một sự so sánh, khi cứ luôn hy vọng… Nỗi thất vọng tràn vỡ như đê sông mùa lũ, quá nhiều nước mắt… Tất cả những gì em yêu, đã đổi khác. Một anh rất khác trước mặt em, thậm chí ko một ánh mắt dịu dàng. Quả báo!

Phải chỉ bây giờ được uống thật say… Trời ơi… nhớ quá một ngày công viên đầy nắng, xưa, ngây thơ dại khờ, mà tình yêu không thể nào quên.

Anh là một trang lỗi lầm trong cuộc đời em.
[100109- Phiên Nghiên]