Em vẫn chờ anh

Anh thân yêu bây giờ Sài Gòn thu. cơn bão rớt chạy ngang thành phố đẹp. bão trong mắt nên bão thành màu tím, bão là mưa nên mắt ướt đợi chờ. Thu Sài Gòn vẫn là thu rất mưa, những hạnh phúc như dòng mưa đổ xuống, những hạnh phúc của một đời gỗ mục, mọc thành cây nấm ngọt giữa trời, như em bao giờ cũng chỉ có anh thôi!

những chấp nhận đắng cay và thua thiệt, những rạn nứt và trăm điều bi thiết, chảy thành sông thành biển cuối trôi rừng. Hanh phúc bỗng là con cá quẫy, theo sóng về vượt chín tầng không. Hạnh phúc như cánh chuồn quá mỏng, ngẩn ngơ bay chờ bão thổi về. Em cuối cùng gói đời cất vội, sợ mai này hồn ngập rêu rong…

Anh thân yêu ngày ấy còn ko??Cơn lốc xoáy tròn như bộng vụ. em chẳng phải em mùa thu cũ, mỗi một năm nhìn lại đời mình, thấy bỗng trẻ bỗng già bất chợt, chút nồng nàn lẫn chút thờ ơ… Anh ở đâu tình yêu rực lửa? Thành tro than đốt cháy buổi đầu. Thu SÀi Gòn vẫn là thu bão, chuyển đến đời những biển nhớ lao đao…

vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu! Cái thoáng chốc của 1 thời tuổi trẻ, cái dè dặt tuổi già rớm lệ, cái mênh mông hiện tại êm đềm. Em bao giờ cũng vẫn là em, là ngọn nến chẳng bao giờ tắt, thứ ánh sáng điềm nhiên hiu hắt, điềm nhiên đi thốc giữa tim người! Anh có lúc thấy mình buốt lạnh, tìm đâu ra ngọn lửa mồ côi? Em vo tròn tất cả những nụ hôn, vắt kiệt hết nỗi buồn gởi bão…

Trăng soi đến bao giờ tìm được đời nhau, và bão rớt lạnh run ngoài thềm cửa. vai kề vai sẽ cháy bùng ngọn lửa. Thu sáng trưng con mắt có anh rồi, thu hồng hào từng giọt mật lứa đôi, mặc cá quẫy chuồn bay và nến sáng. mưa cứ rơi đều đều và nhẹ hạt. Sài Gòn thu còn lại 2 người. Sài Gòn thu về anh thân yêu ơi!

[ Phạm Thị Ngọc Liên ]