Định mệnh của em… là Anh!


Em biết điều đó.

Khi đêm nay ngập tràn gió và hơi sương, những ký ức phả nhẹ vào mặt em một lớp mờ phủ thì em quay quắt nhớ. Ta yêu nhau bởi ta trở thành thói quen trong nhau, những thói quen chỉ từ khi em có anh, hay anh phá vỡ những nguyên tắc từ khi có em…

Khi bàn tay em đặt trong tay anh dịu dàng, em biết là em sẽ thuộc về anh. Có biết bao người từng cho em một vòng tay, nhưng cảm giác rất khác. Không một sự yên bình nào giống của anh. Không một sự ấm áp nào… như của anh.

Khi anh áp má vào lưng em và ngủ, em biết mình sẽ thuộc về anh. Khi hơi thở của anh tràn ngập tim em như bão lũ, em biết mình nhớ anh hằng đêm. Bàn tay anh choàng nhẹ, và em có thể khép vào anh, lắng nghe những nhịp tim khẽ khàng đều đặn. Em yêu anh biết dường nào…

Khi anh hôn em, em biết mình quên đi tất cả. Cả gió cát từng qua, cả nắng mưa sắp tới. Em hiểu tại sao người ta cần tình yêu đến vậy? Có lẽ vì cuộc đời quá nhiều nỗi đau và bất hạnh, em có anh để tìm lại một niềm tin…

Khi em nhìn thấy cái cười của anh giữa đám đông, cái cười nhẹ nhàng dành cho em động viên khuyến khích, khi em chợt thót tim khi anh nắm tay em thật mạnh lúc qua đường, khi em quay đầu và chạm môi anh nóng ấm, em biết mình yêu.

.để em nhớ quá một hơi thở sâu và dài hơn đêm này, cùng những đêm khác, khi anh quá xa xôi…

[090109- Phiên Nghiên]