Đêm nằm mơ phố


Chẳng lẽ mọi điều đều có thể quen rồi quên được?

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà Anh như là sương khói mong manh về trên phố Đâu hay một hôm gió mùa thu

Một ngày nào đó, anh quay trở về nơi phố em, không phải trong giấc mơ em, không, không phải trong giấc mơ nồng nàn tình yêu em, không phải trong nước mắt đêm dành cho em, mà anh về thật sự, cho con phố vỡ òa tình yêu ngày cũ

Anh sẽ về, sẽ sáng bừng những ước mơ tình yêu xám nhạt cũ kĩ. Anh sẽ về, sẽ lấp lánh những đêm đông một mình em lặng nhớ. Anh sẽ về, và bàn tay trong bàn tay, đan xen dịu dàng, tình yêu quá đỗi giản đơn mà. Anh sẽ về…

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo Tay em lạnh mùa đông ngoài phố Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng …

Thèm cảm giác được ai đó cho mình mặc thêm áo, không cô đơn giữa mùa đông phố đèn màu, phải chi có anh, phải chi còn anh? Tay em lạnh đêm ơi. Phố nhòa nhạt trong tiếng vội vã… Em nhạt nhòa trong cuộc sống anh…

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết Quên đi tình yêu quá vô cùng Sương giăng Hồ Tây trắng đâu trong ngày xưa ấy Tôi soi tình tôi giữa đời anh…

Đêm qua mơ anh trở về, trên phố của anh và em. Anh đứng cuối đường, tay vẫy vẫy ai đó phía em, miệng mỉm cười… nhưng anh không có em trong ánh mắt!

Anh sẽ về.

Ừ. Anh sẽ về, cũng nơi ấy, cũng nụ cười và ánh mắt ấy, nhưng tất cả không còn dành cho em…

Em soi mình vào tim anh, xót xa và buốt đau khi thấy cái nắm tay chặt thật chặt chỉ là hư vô…

Bình yên em ơi!

Anh đã về.

Nhưng giấc mơ tan…

… có lẽ nào anh lại quên em?…

[220307- Phiên Nghiên]