Dạ khúc trắng


Đêm cứ như thế mãi

sự mất ngủ đã hoá thành câu thơ vỗ về

anh nói làm gì lời ăn năn

xoá làm gì vết nhăn trên vầng trán


Em chẳng thể đi lại con đường cũ với cảm xúc cũ

chẳng thể yếu đuối như ngày nào biết mình yếu đuối

để khóc một mình trong đêm

giọt máu đỏ đã hoá thành trắng nhợt


Anh uống làm gì giọt rượu ấy

tiếc làm gì hơi ấm chưa từng là của mình

một tình yêu tưởng tượng


Đôi khi em phải cảm ơn sự lẩn tránh của anh

cho em thấy khoảng trống chỗ dựa

còn đủ sự bình yên

điều khao khát đã chìm trong ảo vọng


Anh uống làm gì giọt rượu ấy

nói làm gì lời ăn năn…


[Phạm Thị Ngọc Liên]