Cho anh và thu nhớ

Nhặt lá vàng đi anh

Cho mùa thu đọng lạI trên tay mình mơ mộng

Yêu thương thật nhiều và tin vào cuộc sống

Hát ru thu vàng trong khát vọng bình yên

 

Vay cả muà lá bay em tặng hết cho anh

Và thế là với thu em thành người mắc nợ

Có một điều, lâu rồi, anh còn nhớ nữa?

Ta đã hẹn nhau về dệt áo lúc thu sang.

 

Cứ hứa vậy thôi song chân trần lắm nẻo đa mang

những lối anh đi em không thể naò đến được

anh cũng đã quên, quên rồi lời hẹn ước

em trở thành người có lỗi với mùa thu…

 

[ Nguyễn Thị Tố Uyên]