Bỗng dưng muốn khóc…



Nắng và oi, Sài Gòn đang bốc cháy, đang bốc cháy, và hàng triệu con người như những con thiêu thân, nhưng là thiêu thân hoảng loạn trong lửa, đứng trên cao nhìn những con đường ngang dọc đầy người, bỗng dưng muốn khóc…

 

Lạc trong thế giới này, lạc giữa những chuẩn mực này, lạc giữa loài người này, lạc giữa tình yêu này, lạc giữa những suy nghĩ oi nồng mùi triết lý, bỗng dưng muốn khóc…

Thèm chạy ngược về dòng, nhưng đừng đụng phải những gì đã trải qua, vì sợ mình không có đủ can đảm để vượt qua như ngày đó, thấy mình ngày càng bức bối trong cái tự do già nua không cải thiện chút nào, muốn khóc…

Thèm nhìn một đóa mặt trời nhỏ trên cao nguyên, dã quỳ vàng một triền dốc, và mình sẽ ngủ ngoan nơi đó, nơi mà có thể đón gió đón nắng dịu dàng, thời gian qua phủ trên mình là một màu vàng rực rỡ dã quỳ, mà thế gian man mác một tiếng cười khúc khích bởi nó chôn sâu cả những nỗi buồn…

Một ly cafe không đem lại thú vị gì khi mình không có cảm hứng để uống, thấy đắng, và say. Thèm một muỗng khuấy có ngôi sao thủy tinh khuấy leng keng, nhìn qua mắt tròn xoe là một ánh mắt khác, nồng nàn thương yêu.

.Nghe Susan Wong, đột nhiên chẳng mong gì nữa, chẳng khuấy mình lên, chẳng đổ cafe đầy mùi nắng dã quỳ vào trí nhớ, chẳng thèm cái tự do chưa-từng có nữa, chỉ ước gì mình được lần nữa nghe ai đánh đàn bài ca này bằng thùng guitar cũ kỹ tiếng vang thỉnh thoảng ấm và trầm, không tiếng hát, …

lẫn lộn vào nhau không ranh giới.

Bỗng dưng muốn khóc…

[030408- Phiên Nghiên ]