.có khi nào?

… Cũng có mấy lần nhìn những chuyến bay đêm trên bầu trời sẫm tối và nhớ anh.

Nhớ lần duy nhất em tiễn anh ở sân bay chật người, chật mùi thuốc lá, chật tiếng nói cười và chật nước mắt. Lúc đó em biết mình sẽ mất anh. Cái hôn cuối cùng làm hồng má em qua những khoảnh trời mười tám. Và cái nắm tay đẫm những chia ly nghẹn ngào làm em sợ đến sân bay hơn bất kỳ nơi nào trong thành phố ngày đêm ồn ã này… .

ta đi tìm tình yêu ở phía cuối mùa dài

Em biết mình Yêu.

Em biết mình nồng nàn nhưng tỉnh táo trong tình yêu đầu tiên nhói đau từng chân tóc. Hay tại quá ít ỏi những nụ hôn ngọt ngào mà em say anh ngây ngất hoài suốt bao tháng năm qua chỉ bằng một hơi ấm tan biến nhanh chóng đến nỗi ko kịp nhắm mắt?
.

Em biết rồi mình sẽ ko thể nào quên. Rồi người sau anh sẽ yêu em thế nào? có nhẹ nhàng và êm ả như anh không? có được tất cả những gì em chờ đợi? Rồi em sẽ giấu diếm những điều có anh như thế nào khi em cứ tủi thân đêm đêm ứa tràn nước mắt? Rồi em sẽ quên anh như thế nào?
.

Chỉ tại bóng đêm và em ko giấu được mình sau những nụ cười già hơi nữa. Em khóc suốt những tháng ngày mình xa, thấy đời bạc bẽo và vô biên cửa ngõ, trong khi ko có ngõ nào để em có được anh!

Thật đáng chỉ trích khi em còn khóc cho anh lúc bên cạnh một người-khác-anh.

.

Em giấu mình rối-tungbạc-màu

Phải chi em đừng yêu anh dù chỉ là một khoảnh khắc! những tan biến cuộc đời,… là anh. Sân bay cũng như đời mình, là nơi bắt đầu những cuộc gặp gỡ và bắt đầu những đóa chia ly. Mà lúc nào cũng đẫm nước mắt! Có khi nào em gặp lại anh ko?…

… trong những chuyến bay cuộc đời em

kiếp này.

[ Oct.2007 ]

[ Phiên Nghiên ]