viễn vông

.khắc đời.

Tui nghĩ, viễn vông là một từ luôn xuất hiện trong đời người.
.
Ngày bé, tui hay quấn cái mền quanh người, tự nói với mình mình là “siu nhưng” khi phi từ trên giường xuống đất. Khi té cái đụi, tưởng chừng nền nhà toang hoác 1 lỗ bự thì thấy mình… ngu. Viễn vông. Tui ko bao giờ có thể bay bằng… cái mền công đỏ quấn trên vai được.

.
Lớn lên một chút, tui gặp một chàng đẹp hơn Lương Thế Thành bi giờ… Tui quan tâm đến nỗi lồng ngực nhảy tưng tưng, tim quánh điệu Rumba. Rồi tui phớt lờ người ta vì nghĩ như vậy là ngừ ta sẽ chú ý… Cuối cùng là nhòa nhạt. Tui bây giờ nghĩ lại bật cười, hong hiểu sao mình lại vậy. Và ngừ đó bi giờ tui chỉ còn nhớ mỗi cái nụ cười, còn tên thì quên mất rồi…
.

Lớn chút nữa, tui ngày càng thấy rõ một giấc mơ dài, thấy mình làm cô giáo. Cái giấc mơ này bây giờ tạm thời bị đè bẹp, nhưng tui đã từng có một khoảng thời gian cố gắng vì nó cơ mà [ coi con đường sư phạm ]… Ngày tui rời xa giấc mơ đó, tui tỉnh thức với tê tái và ngỡ ngàng. Tui thấy chặng đường viễn vông ngay sau lưng và ngay trước mắt… lúc đó, dường như tui lạc hướng. thấy đời mình toàn những viễn vông.

.

tui đã trải qua những ngày say đắm trong sáng nhất. tỉnh táo rồi. lại thấy đời buông rớt những viễn vông…

.

hôm qua vì mơ 1 giấc mơ kỳ cục. một sự cuồng nộ của môn… marketing quốc tế hay 1 sự ám ảnh những điều ban ngày? chỉ mong là nó… viễn vông!