NƠI VỀ NƯƠNG NÁU

Tôi luôn cần một “nơi về nương náu” theo kiểu vật lý như vậy, riêng tư vừa đủ và lúc nào cũng ngập sự bao dung để trở về mấy lần bão lũ. Ngồi xuống đó tôi có thể bắt đầu viết không đắn đo, có thể cảm thấy được cảm thông và an ủi bởi từng điều nhỏ bé. Hành trình đi về bên trong đôi khi mịt mùng tứ phía, những thứ có thể nhìn, thấy, cầm, nắm giản đơn cùng câu chuyện mà nó mang đã neo tôi lại một cách tích cực, nhắc tôi quay về.

“Chợt thương con sáo bay xa bầy…”

Mình nghĩ, hay dữ đa, cái thứ âm nhạc đó vọng loang mênh mông trên sóng nước sông Tiền, làm thành một không khí im lặng dìu dịu trên chiếc phà nhỏ, và đó cũng là một cơ hội gần hơn với người lạ, để chia sẻ

Chuyện tuần sáu: Đừng sơ sài với chính mình!

. Từ khi nhận ra một trong những sự quý giá nhất của mình là thời-gian-sống, mình quyết cắt hẳn những phí phạm trước kia: mối quan hệ không cần thiết, việc làm… Continue reading

Những ngày nghe cái chết…

Mình nằm co như tư thế đứa trẻ, ở một góc nghiêng. Tay trái choàng ôm bắp tay phải. Nghe cái chết tới gần. Hôm qua, Luis Sepúlveda tác giả “Chuyện con mèo… Continue reading

MÌNH VIẾT GÌ KHI KHÔNG THỂ #VIẾT? (5) DÁM ĐI. ĐI ĐẾN TẬN CÙNG!

Trong phim Bambi (1942), chú nai con ngơ ngác hỏi mẹ rằng đồng cỏ mênh mông vậy, đẹp đẽ vậy sao mình lại sợ? Nai mẹ bảo vì cánh đồng mênh mông quá,… Continue reading

Ghi về một nửa chặng đường

. Hôm nay là tuần thứ tư trong hành trình 8 tuần freewriting, nghĩa là đã được một nửa chặng đường, mình muốn ghi xuống những nghĩ suy này để sau lại quên… Continue reading