Cũ mới nới nhau

Và mình, vẫn đang được ngu dốt, được khám phá, được học cách mở rộng, đi tới, cân bằng, khát khao và tôn trọng mọi điều với tất cả hân hoan…

“An trú giữa đời” hay chữ “an” trong hành trình tuổi trẻ

Một mùa mưa về luôn bắt đầu bằng những hạt mưa đầu tiên mong manh nhất, chữ trong quyển sách này cũng giống như trận mưa đầu tiên đó…

Được sống

Trong mỗi nỗi khổ đau là một niềm vui. Trong sự chia ly là gần gụi kết nối. Cũng vậy, tôi không ném mình vào viết để tìm quên. Tôi đều đặn mỗi ngày như việc đánh răng, ăn cơm…

Có gì đâu mà bỏ?

Ngày mình đến, thành phố ở kia đạt mức nóng nhất, ở này thì mù sương và mưa đá đổ những cục bự như nắm tay. Rồi mặt trời chạy dần lên, hoàng hôn tám giờ tối làm ngày của mình dài ra như một dải vải múa. Cây cối chìa bàn tay chào. Hoa bồ công anh dưới chân mình coi im vậy nhưng sẵn sàng bay theo cơn gió trời, bất chấp tới khu rừng phía sau, hay đường xa lộ phía trước, bất chấp vướng vào gấu quần kẻ hèn, hay tay áo kẻ sang…

Chia sẻ với bạn đang thất tình

“Hết tình còn nghĩa”. Người ta hay cự nự như vậy. Với mình điều đó đúng, nếu ở trong chữ “nghĩa” còn có những điều đi được với nhau.

Ta nhìn thấy nhau không?

…đó không phải là cảm giác được – nhìn – thấy đơn thuần, như nụ cười sau những cánh thang máy mở, như nụ cười trong những bữa tiệc lộn xộn đầy người trổ ra khao khát kết nối vì mục đích gì đó, mà là một cái-nhìn-đơn-thuần-tinh-khiết nhận ra nhau, cảm thấy nhau từ trong đáy mắt. Một cái nhìn không cần phải để lại dư chấn dữ dội hay sét đánh thần sầu gì, chỉ là khẳng định sự hiện diện của phút giây hiện tại dành hết cho người.