nằm mơ ở giữa cuộc đời…

Posted in biển của riêng em, Bygones, Chiến hữu, chuyện của tui, phiên nghiên, tình ơi là tình on January 18, 2012 by Phien Nghien

Cuộc đời đối với em luôn là một giấc mơ dài khoan khoái. Em tạc mình bằng nhiều giấc mơ cũ kỹ và đứt đoạn, trong đó mỗi người thương là một niềm cảm hứng mãnh liệt, là nhân vật chính đánh trống khua chiêng rộn rã suốt chiều dài mơ mộng. Người ta thường sẽ tỉnh giấc bằng cách rơi xuống hố sâu hay bị đâm vào tim đau nhói, rồi sống thận trọng quên cả những cơn mơ phía truớc.

Em được trời ban cho định mệnh là một kẻ hay quên, mà là quên tỏng chuyện buồn. Cái sự đãng trí không vì hời hợt đôi lúc làm em đau lòng nhưng hầu hết khiến em hạnh phúc. Em gặp quá nhiều người đong đếm tuổi bằng nỗi đau, đong đếm tháng ngày bằng kỷ niệm buồn, đong đếm hiện tại bằng sự dằn vặt khổ sở. Còn em, em yêu, đau và quên, cái nào cũng đỉnh, yêu thiết yêu tha, đau nghẹn đau ngào, quên sạch quên sẽ… Em có một cái đầu rác thải và một trái tim tái chế.

Giả sử có sự ngược chiều trọng lực, lá không bay xuống đất mà bay ngược về trời thì sao? Bầu trời sẽ ngập lá, nắng chiếu xuyên bằng thứ ánh sáng kỳ dị, và em nếu là bầu trời, em sẽ tồn taị đến một ngày không thể nào chiếu sáng cho trần gian nữa, vì em giữ lại tất cả làm của riêng một cách mụ mị…

Em có dịp soạn lại nhiều kỷ vật đã quên. Em xin lỗi người tặng là vì em quên thiệt. Em hơi sửng sốt với của cải đồ sộ mà mình có. Một quyển sách, một cái ly bé xíu bằng đốt ngón tay, một chai nước hoa hình thù kỳ lạ, một cái cột tóc xanh [ màu yêu thích từ những năm về trước], một chiếc hộp rỗng [mà bạn nói chứa cái ôm chặt], bốn chiếc gôm chì màu kẹo ngọt, một quyển sổ ghi chung,… nhiều nữa mà kể ra chắc sập blog.

Khi mân mê những “chiếc lá” đó trên tay, em nhận ra mình từng thân thương với người đến thế. Mỗi khoảng thời gian trong đời người ta chỉ có thể quan tâm thật sự đến một nhân vật mà thôi, phải không? Vậy ra đã qua đi thì khoảng thời gian đó có quay lại được không? Có thương yêu nữa không? Em ghét những thứ lửng lơ, những điều tạm được, nó là một điều cạn cợt khó chịu. Em dốc lòng yêu thương ai đó rồi em… quên. Người nói thế thì còn tàn nhẫn hơn nữa. Em cúi mặt, em không biết. Em sống như thế. Em sống như thế.

Em đang ở trạm trung chuyển cuộc đời. Ngày mai sẽ rất khác. Em không đủ thời gian để gặp bạn cười một cái, huống gì là hờn giận. Nhưng em vẫn bị tổn thương bởi lời trách cứ. Những chiếc lá nhàu rơi vụn trên tay em, em biết chắc rằng một ngày nào đó mình sẽ lãng quên ngay [ đó là một trong những lý do em viết đầy những lời tủn mủn này].

Vì em thương con người thực sự nên ghét lắm những thứ từa tựa con người. Vì em trân trọng tình yêu thực sự nên căm ghét những điều nhân danh tình yêu. Và vì em chấp nhận sự quên của mình nên trọn cuộc đời này nhân gian trong em là những giấc mơ đẹp tuyệt vời, đứt từng đoạn ngắn, và chắp vá bằng những lời bào chữa của chính mình trong đêm tự thú!

Một ngày lìa xa, em biết mình còn ôm giữ hằng hà sa số giấc mơ lấp lánh, mà trong đó từng người từng người xòe tay đan kín mộng mị khóc cười cùng trái tim em một cách chân thành nhất…

[ phiennghien. viết cuối năm con Mèo. một- thiên - nằm - mộng ]

*viết cho ngày bình thường

Posted in chuyện của tui, NZ va Phien on January 16, 2012 by Phien Nghien

Đây là cái chỗ tôi hay ngồi ăn khuya bất đắc dĩ cùng remote TV. Còn thường tôi không hay đi ăn trưa hay tối một mình mà thích cố ý rủ bạn nhỏ nào đó đi cùng để bớt cảm giác cô đơn, nhưng thi thoảng giờ học trái chiều làm những buổi ăn vốn nhạt và béo thêm buồn. Những buổi đó thảng hoặc ngồi giữa nhà ăn với đĩa bò xào đầy dầu mỡ, tôi thừ người điểm danh lại mục đích của mình đế còn cố gắng. Tôi tránh ánh mắt của anh chàng rugby vừa soi cạn từng cọng tóc mình. Ngồi lặng ngắm những đôi chân dài tít tắp của các cô người Nhật, tiếng cười của nhóm Indo có làm tôi giật mình cho cái sự loi lẻ, họ đi đâu cũng có hội, làm gì cũng cùng nhau, thực sự gắn bó, còn người Việt thì… tôi nghĩ không hẳn thế…

1 phần ăn trưa

Tôi thích đi ăn cùng Alice, cô bé có đôi mắt thông minh và ăn rất nhiệt tình tất cả những gì Dining Hall phục vụ. Ăn cùng Alice làm tôi có cảm giác ngon lành hơn, nuốt trôi hơn các món kỳ lạ chưa từng có trong danh sách, kiểu như vải trộn salad cùng giá, cơm lạnh ngắt trộn cà chua và ớt chuông, tảng thịt heo to đùng với sốt chansosi gì đó mà tôi không bao giờ nhớ… Cô bé ngồi trước mặt vừa ở đây vài tháng nhưng đã lua muỗng thức ăn ngon lành, lua xa ký ức các món Việt như chưa từng nếm qua, luôn miệng khuyến khích tôi rằng chị cứ cố ăn để mà còn khỏe. Tôi lúc đầu thì không, bây giờ thì ăn nhiều chưa từng thấy. Thời tiết lạnh và hàng đống homework đủ làm cái bụng mau đói,  lúc nào nhìn cái áo dài màu cà rốt treo trong tủ tôi đều thở dài, tới Tết Party thế nào cũng bung chỉ sứt nút, nhưng biết sao được, ở đây tôi [ cũng như bất cứ du học sinh nào ] đều ko muốn anh chàng tên Bệnh ghé thăm mình, sự tủi thân sẽ dồn đắp lên cơ thể đến mức không kháng cự được có thể dẫn đến bỏ cuộc. Vì vậy, các bạn và tôi ngấu nghiến, tính toán xem chỉ tiêu calories và vitamin của hôm nay, thấy hài lòng với mình đi ra đường bạt gió không bị lạnh tay…

chả giò thương nhớ

Hôm trước tôi làm món chả giò, vì thèm quá một mùi vị ở nhà nên dụ dỗ cả bọn lết lên town để mua nguyên liệu từ Davis Trading và Pak’nSave, chia ra trong nhóm mỗi đứa 6 đô mà ăn ngập mặt mũi đến tận hôm sau. Những buổi tụ họp làm lòng tôi bốc hơi sự chơivơi vốn dĩ kéo theo cùng bóng tối mặt trời đi ngủ. Lúc đứng chiên chả giò trong cái chảo méo đít, tôi có cay mắt một chút, tôi từng nhớ nhà rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ như lúc này. Ngày đó nhớ nhà có thể nhủ mình sáng mai chạy về mất chỉ hai tiếng đồng hồ, bây giờ thì không. Tôi rán chín nỗi buồn của mình bằng món ăn [như cách tôi từng có với bạn, bạn nhớ không?]… Tôi đong ngày của mình bằng những tiếng cười của hội 9x. Tôi thỉnh thoảng nói khẽ tôi đang nhớ buddy quá làm bạn đi cùng cười hi hí. Tôi vùi mình vào những tờ Harvard Biz Review mà thầy Alan cẩn thận photo và email chi tiết. Tôi cẩn trọng ngắm từng bông hoa tím vàng bung tỏa trên bãi cỏ đường đi học, và những chiếc xe cổ cũ kỹ chạy xì xạch ngoài đường… Tôi có lúc tự làm mình vui bằng cách an ủi kiểu này, rằng mình sẽ về lại đất nước mình giàu, nơi mà ngày nào ra đường cũng có thể ngắm siêu xe, chớ ai như chỗ này, heng…

Tôi kịp có một người bạn nhỏ lớn xác đầy tâm sự ngổn ngang, hay gõ cửa rụt rè rồi nhảy tưng tưng với nụ cười thiệt tình buồn vui giấu hết, vác cây đàn tình tang để tôi nghêu ngao mấy câu rớt nốt. Tôi kịp có một bạn nhỏ khác với đôi mắt ướt buồn, chuẩn bị rời Palmy…  Tối nay rủ thêm vài em làm một buổi hát ca, để bày biện lòng mình ngày ông Táo về trời ( không cá chép mà là maslow cùng bánh quy). Tôi thương từng bạn một, nhiều tính cách khác nhau, đôi khi đi lạc giữa chốn này, đôi khi trượt trong cảm xúc của mình, đôi khi nuôi giữ vài lòng ghen tỵ nhỏ,… nhưng nhìn bạn, tôi thấy mình ngày mười tám đôi mươi phơi lòng trước giông bão cuộc đời và sắc son với những điều mình dám đấu tranh cố gắng. Đó là lúc tôi thấy mình trẻ lại, cười cùng bạn một câu chuyện kể, im lặng cùng bạn một khắc cảm giao, tôi biết mình lại tiếp tục con đường mà mình từng nói là không, vì tính cách và tình yêu cuộc đời của tôi còn rộn ràng lắm…

... và bạn 9x

Tôi đã ăn một hũ kem NZ rất ngon, thấy lòng mình tan theo từng muỗng passion chua nhăn mũi, lẩm bẩm ước gì mẹ có thể ăn cùng. Từng muỗng nhỏ kết ngọt ký ức và hiện tại, tôi thấy mình đang nhớ rất nhiều, như lúc buổi trưa bật dậy trán vã mồ hôi vì một lời hỏi thăm khẽ khàng… Tất cả những cửa trong phòng tôi đều đóng, vì tôi muốn biết mình đang tê liệt không phải vì gió lạnh ầm ào phía bên kia khung gỗ trắng mà thôi…

[ phiennghien. NZ. ngày 17 tháng đầu tiên năm cuối lịch Maya ]

chỉ có một lần nàng không điên…

Posted in bây giờ tháng mấy rồi hở em?, biển của riêng em, chuyện của tui, Nàng, Ngày trôi, NZ va Phien, tình ơi là tình on January 13, 2012 by Phien Nghien

.Những cơn gió thốc qua đồi cỏ, nàng thấy cổ họng mình rát khô. Nếu có người ở đây, nàng sẽ bắt người cõng qua hết chiều dài buổi tối, trên con đường mòn cỏ ngứa quẹt vào chân, môi nàng đặt trên tóc người, đầy tiếng cười khúc khích. Nơi đó nàng đã nhảy tưng lên như trẻ con, màu tím nao lòng trải dài đường đi như nỗi niềm ủi an cũ kỹ. Nàng thừ người cài một cành hoa lên vành tai, ai đó nhìn nàng bằng ánh nhìn kỳ dị. Ừ thì lúc nào nàng chẳng điên như thế, muốn đi đâu cứ đi, muốn làm gì cứ làm,… nhưng chỉ có một lần nàng không điên…

Vậy là tròn một tuần ngoan ngoãn đi xa. Nàng hay vén tấm màn trắng thưa nhìn ra ngoài con đường đẹp trước cửa để lặng ngắm những đôi đưa nhau về. Cái hôn rất nồng phía sau cánh cửa xe không làm lòng nàng nao nức, vòng tay ôm xiết không khiến nàng thấy tủi thân, nàng mỉm cười an nhiên. Tình yêu ở nơi này có khi không hẳn là tình yêu, nó là cách người ta dựa dẫm cảm xúc vào nhau để thấy bớt cô đơn, nó là cách người ta tìm đến nhau để lấp đầy những khoảng trống, đó là cách người ta giết thời gian giữa một nơi không nhiều trò tiêu khiển… Nàng thì rành rạnh lòng mình, bâng quơ nhìn những tay trong tay, vùi đầu vào rất nhiều chữ của một đất nước khác, nhảy cẫng lên khi tìm thấy Love actually script trong thư viện trường… Nàng nghe tim mình im trôi…

Thì ra, dù có đi xa mười ngàn không trăm bảy mươi ba cây số, dù có sống ở một nơi náo nhiệt hay ơ thờ, dù một ngày có nói một ngàn từ và cười một trăm lần thì lòng nàng vẫn thế. Thảng hoặc ngồi giữa phòng ăn đầy người với miso soup mặn chát, hay lấp mình trong bộ sofa của Common room với chiếc remote chuyển kênh vô thức trên tay, nàng tự hỏi mình đi tìm kiếm một điều mình đã có, và mình đã chối từ rằng mình có… Cuộc sống vẫn cựa mình mỗi ngày với mặt trời thức trên vai, ngày dài hơn vì chín giờ đêm thì bóng tối mới lững thững trở về, những giấc ngủ của nàng vì vậy trở nên loãng ngộp và đứt đoạn. Hôm qua, nàng lại gặp người giữa buổi trưa mi mắt trĩu nặng, buổi tối nằm nhớ da diết một hành trình cũ, một tiếng cười đã thành thương yêu, thành nguồn ngọn của nỗi buồn…

Một tuần chưa hề để cho mình phải khóc, luôn an ủi rằng phải cố gắng để không phụ lòng mình chín tháng về trước, nhưng cảm xúc là một đứa con ngỗ nghịch, khi những dòng chữ bạn gõ trôi lên màn hình, nàng úp mặt vào lòng đêm thương nhớ chính mình. Nhận ra dù ở giữa rất nhiều tình yêu như cách đây bảy ngày giông gió, hay giữa một nơi đầy câu chuyện lạ lùng như nơi đây, nàng vẫn chưa hề đổi khác, hề chi sự chai sạn trong thứ vằn vện dưới làn tóc mỏng, hề chi những dấu chim bay vượt qua ánh mắt nhìn, nàng vẫn chờ mình tỉnh thức, bằng táo độc hay bằng kim đâm, nàng vẫn chờ mình tỉnh thức. Băng qua thiệt hơn, băng qua tính toán, băng qua rủi ro, băng qua kinh nghiệm, băng qua nỗi đau, băng qua bàng hoàng…, chỉ đơn giản là ngã vào một hơi ấm bằng đôi mắt nhắm và trái tim nghẹn ngào choáng dòng suy nghĩ, nàng biết phải học ở đâu đây?

.Thời đó đã xa lắc lơ, thời đó đã ngủ vùi yên trong sợ hãi không ai đánh thức được. Đó là lần mà nàng không điên…

[phiennghien. thứ sáu mười ba tháng đầu tiên năm cuối lịch Maya!]

bâng quơ!

Posted in bây giờ tháng mấy rồi hở em?, hạnh phúc giản đơn, nghĩ vu vơ, tình ơi là tình on January 8, 2012 by Phien Nghien

Ừ thì đời người ngắn lắm!

Tui hay thắc mắc bâng quơ, người ta trước khi chết thường hay nghĩ cái gì? Có người chết tỉnh rụi không kịp nghĩ, bỏ đời mà đi như giấc chiêm bao. Có người vật vờ giữa hai bờ sinh tử, họ nghĩ gì lúc sang cầu ăn cháo lú?

Ừ bởi tại đời người ngắn lắm, nên mấy lần lung lạc đã thấy hết xuân xanh. Hồi đó tui có bâng quơ thương một người, đi hết hành trình nghĩ lại sao mà hay vậy? Rất bâng quơ. Cái bâng quơ đó tiêu đi một khoảng trời, tại thể nào lỡ chuyện vui thành kỷ niệm thì bỏ chạy, bỏ chạy khỏi những điều quen thuộc, không nhìn thấy mỗi ngày sẽ an ủi là mình mạnh mẽ quá, mình quên mất tiêu rồi!

Ừ thì đời người ngắn lắm, nên có khi tui bâng quơ muốn hun ai đó thì nhào vô hun liền [sau này mới biết đó là do ảnh hưởng của cung con Ngựa]. Rồi bẵng, người đó đi mất, cái hình mặt cười trên Yahu không còn sáng, tui chỉ nhớ nụ hun lút má ngọt ngào, còn ngừ ta làm chi nên tội với tui, tui không nhớ nữa…

Ừ thì tại đời người ngắn lắm, nên lúc tui uống say mèm vì buồn đời, tui thấy đã gì đâu. Trời, tui đã cái đời, tui quơ tay đập bàn cái rầm dũng mãnh, xong vỗ đùi nhịp giò bẹp bẹp hát đời tui cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, người ta ở đâu vui vẻ đâu biết sự tình gì đang xảy ra nơi này, hát tào lao tới khúc ngày xưa tui bán sữa đậu nành rồi đạp chiếc xe màu xanh thì nước mắt lã chã, đã cái đời tui…

Ừ thì tại đời ngắn tủn, nên có khi dằn vặt mình giữa chuyện kiếm tiền và sống. Sống cho ra sống khó dữ lắm, mình thì chỉ có một cuộc đời mà ai cũng nhào vô xâu xé. Kể ra vô tâm thì tuyệt vời, chẳng nghĩ gì lại sống khỏe. Đồng tiền thì bội bạc, tình người thì hiếm hoi, tui lại đi khai quật tình cả lúc kiếm tiền, thành ra đôi lúc tình nhạt mà tiền lơ lửng thững, thấy ngán ngẩm. Nếu không có tiền thì sao, lên mạng search thấy có người sống thế thật. Cười khùng khục như một con điên…

Ừ thì tại đời ngắn lắm, nên trong trận gió thốc chiều nay, giả sử nó nhấc bổng tui bay đi được, thì tui có thiệt sự muốn bay tới chỗ nào, muốn bay đi Verona hay Bali, muốn ngồi chỗ mơ ước hồi nhỏ là dưới chân cầu vồng không…

…tại đời ngắn lắm, tại tui muốn đi nhiều chỗ, làm nhiều việc, mà bâng quơ tui nghĩ, tui có mình ên hà, hong lẽ đời bâng quơ với tui thiệt vậy sao ta?

[toàn viết chiện bâng quơ - ngày 8 tháng đầu năm cuối lịch Maya ]

một cái vẫy tay – nghìn trùng xa cách

Posted in Chiến hữu, chuyện của tui, chuyện thấy ngoài đường, NZ va Phien, Phiên đi, Tui là khách hàng on January 7, 2012 by Phien Nghien

Sân bay Tân Sơn Nhất

Đó là cái lúc ở sân bay, buớc vô phòng kính nhớ câu “người ra đi đầu không ngoảnh lại”, thì ra năm lớp 9 cô Tuyết dạy, mình chỉ hiểu chơi sơ vậy thôi chớ có cảm như bây giờ. Lúc đó mà quay lại thì còn bịn rịn tới chừng nào. Những cuộc chia tay thường để lại sự hụt hẫng trên bước chân người trở về, nhưng ra đi thì có nhẹ lòng mấy đâu… Vẫy tay một cái là tui biết xa cái mớ người thương lố nhố, xa sân bay hẹp téo đầy mùi như Tân Sơn Nhất, xa luôn mấy cha hải quan cầm gọn tờ $5 với ánh mắt gợi ý và nụ cười nhăn nhở…

Không biết mình nghĩ gì trên quãng đường 3 tiếng đồng hồ tới Kuala Lumpur vì sự lộn xộn không thể sắp xếp. Trên chiếc máy bay nhỏ ồn ào đầy người và những ánh mắt kỳ dị, lồng ngực mình đau nhói, thời gian phía trước không dài nhưng không ngắn, đủ làm xa cách và lãng quên. Chỉ có người đi là cô độc, vì không ai ủi an bên cạnh, mở điện thoại nhìn cột sóng trống hoác, nhìn danh sách ngàn số điện thoại mà không thể bấm gọi cho ai, muốn nghe một câu quen thuộc cũng không được, thành ra tự thấy phải mạnh mẽ, bởi chỉ có thể dựa vào mình…

Sân bay Kuala Lumpur

Sân bay KualaLumpur toàn mùi nước hoa đủ xuất xứ, những hàng đèn trên nóc chiếu ánh sáng trắng lạnh toát, những cột kim lọai to chống trần như ai đó chơi trò sắp đặt. Ở đó tui chỉ kịp mở máy dò wifi mướt mồ hôi và cuống quýt tìm 1 cái nick sáng trên skype / yahoo để nhắn về nhà.

6.25 phút sáng ngày 5.1, tui bay trên biển Tasma, kịp biết thế sau mấy giấc ngủ chập chờn mệt mỏi. Màn hình chớp nháy báo phía ngoài đang là -26 độ C. Bản đồ vẽ đuờng từ Kua- tới Aukland như một cái miệng méo xệch nửa cười nửa mếu. Còn nửa tiếng sẽ tới NZ, hoàn thành quãng đuờng 8701 km chặng 2, và thốt nhiên tui thấy 10.000 cây số nằm lùi phía sau mình, xa xôi…

Một kinh nghiệm nhỏ cho sinh viên đi hãng Malaysia Airlines là qua NZ chỉ giới hạn 20kg hành lý cho Economy class, mỗi ký dư đóng >20 đô Mỹ. Tới sân bay Aukland thì giới hạn 23kg/bag, và mỗi bag dư đóng 20 đô NZ. Thà đóng tiền cho bag để đóng vali chứ tính weight như Vietnam thiệt là dã man. Vì dư ký cộng với đống thuốc men + sữa Ensure tui đã bị vịn lại kiểm duyệt banh hàng ở Aukland trong khi thời gian transit chỉ là 1 tiếng đồng hồ. Tui nhe răng cười với ông Biosecurity năn nỉ chú ơi con là sanh dziên bịnh tật phải uống thuốc trừ cơm con ngán lắm rùi nếu thích chú lấy hết đi. Ông security người Sing đeo kiếng trắng dòm tui lắc đầu [ chắc ngán ngẩm đống thuốc mấy trăm viên la liệt má tui đóng gói ], ổng đọc nhãn chai Pediasure xong thì cười, dọn dẹp rồi đi đi nhỏ, nhớ đóng tiền excess bag ngoài kia nghe chưa!

Lúc ngồi đợi lên máy bay còn kịp chộp lại cái này cho mấy bạn làm Event coi chơi. Tui thấy cách trang trí Noel giống vầy nè, vừa ít tốn phụ kiện đỡ tốn tiền mà lại trang trọng, dễ thương. Hai dây lụa đỏ dài với thanh nhôm ngang đính trái châu và lá thông thả xuống từ trần, kiểu ghẹo ngừ ta tui lấp lánh trên này có thấy tui hong, mà lại ko mất của [haha]…

Sân bay Auckland

Bước chân xuống chiếc máy bay nội địa Air New Zealand với cô tiếp viên già có nụ cười ấm áp, Palmerston đón tui với cái lạnh quất tràn vào mặt. Tui còn mơ ngủ hỏi mình không lẽ mình đón lộn chuyến bay về Đà Lạt sao ta? NZ đang mùa hè, nắng nhưng vẫn lén luồn cái lạnh vào trong tay áo, tui chợt xoa tay áp lên má mình, Jenifer ngồi cạnh bước xuống hỏi tui có lạnh không, tui kiu mát quá trời, welcome nàng ấy về tới nhà sau 1 năm làm việc trên tàu thanh niên…

10.50 đặt chân tới trường. Tiếng đầu tiên nghe không phải là tiếng Anh hay tiếng Kiwi mà là tiếng chim hót nhặng xị trên vòm cây phía ngoài. Chắc một con biểu có thêm bà nhiều chuyện da vàng vừa qua, con kia kiu mày xạo hong à, mặt bả trắng bệch, mắt nheo nheo đỏ, có nói tiếng nào đâu mà mày kêu nhiều chuyện… Rồi tụi nó cãi nhau vì sự đoán, trong khi tui lết vô phòng Admin ký cót một ít giấy tờ và giải thích với Patrick rằng quyển sách trên tay ổng cầm là của tui viết ở Việt Nam…

[ phiennghien - tháng một năm cuối lịch Maya - NZ ]

trả lại cho người…

Posted in bây giờ tháng mấy rồi hở em?, Nàng, tình ơi là tình on December 26, 2011 by Phien Nghien

Tiếng xe chạy rần rần đêm Noel chưa khi nào làm tôi nao nức, kể cả khi biết sắp xa thành phố này. Tôi an nhiên nhận mọi điều trách móc, sửng sốt, ủi an từ chiếc điện thoại đầy phím phủ màu buồn ngơ ngác. Dạo gần đây khi nhận ra mình không còn nhiều thời gian nữa, bỗng sợ giấc ngủ cướp mất niềm vui nên chong mắt thu hình từng ngõ ngách thân quen. Ngày đó khi nghĩ về những ngày này, tôi cứ sợ rằng mình sẽ cuống quýt mà khóc, đến giờ nhận ra mình bình thản chia chác từng kỷ niệm và rạch ròi với sự ghét thương từ lâu không dám trần trụi nhìn xuyên thấu.

Bạn nói đã có sách xuất bản đã mang tiếng là người viết chuyên nghiệp thì cái blog PN chắc cũng không còn riêng tư gì, tôi lắc đầu cười tôi không phải là người như thế. Read more »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 68 other followers