.có khi nào?


Em biết rồi mình sẽ ko thể nào quên. Rồi người sau anh sẽ yêu em thế nào? có nhẹ nhàng và êm ả như anh không? có được tất cả những gì em chờ đợi? Rồi em sẽ giấu diếm những điều có anh như thế nào khi em cứ tủi thân đêm đêm ứa tràn nước mắt? Rồi em sẽ quên anh như thế nào?

Bởi tại vì thương…


Bởi tại vì thương, nên tui giận em tóc mai. Tui giận tóc em thơm quá là thơm một mùi hương em để lại trong cả giấc mơ trở ngược của những ngày em đã đi rất xa.

Tôi và Zen (1) – Uống một tách cà phê


Tôi viết loạt bài này như cách chia sẻ cùng bạn, người hay thấy lòng mình động giữa trần gian động. Tôi là kẻ đi theo chủ nghĩa vì cuộc sống, cuộc đời có một nhưng không vì vậy mà buông xả hủy diệt bản thân dụng hết năng lượng, tôi muốn mình cất giữ từng phút trong cuộc đời này một cách cẩn thận bằng cách sống cạn. Vì vậy tôi cũng cho rằng, học Thiền không cần đi xa, chỉ cần mình muốn là được.

.chữ “Phụ”


Có ai đó từng nói với tôi rằng, phụ nữ thông minh quá cũng là cái tội!…Tội chăng là họ nhanh chóng nhận ra trong hạnh phúc đầy sự hy sinh của mình, chưa bao giờ họ được nhận một ân tình đủ sâu, chưa bao giờ nhận được một tấm lòng trọn vẹn của phía bên kia vốn dĩ dễ dàng nồng nàn với mùa hoa mới, nên cất lấy khát khao mà đi đền đáp bản thân những ngày sau đó…

cô đơn vá một mảnh trời…


Thì ra tôi chọn cách có mặt khi người đau không bao giờ bảo đảm rằng người sẽ ở cạnh tôi khi tôi bước hụt chân và rơi vào khoảng không thất vọng nào đó. Thì ra đến một ngày tôi cũng phải đối diện với tuổi trẻ của mình để chua chát gục đầu, rằng càng nhiều người bước vào vùng hạnh phúc của mình, thì càng nhiều nỗi đau mình giữ lại, càng nhiều nỗi buồn mình ôm ấp, càng nhiều dấu chân cày nát tim mình sau những ngày tháng cùng nhau.

Bạn có nhớ Đà Lạt không?


Em không biết bạn có nhớ Đà Lạt như cách em nhớ không? Nơi em ở bây giờ cũng lạnh và đẹp, nhưng khác lắm. Em nhận ra cuộc đời phải có người cùng đi cùng đứng cùng vui cùng buồn thì mới trọn mới vẹn. Có ai sống một mình đâu. Nhưng em cũng ngao ngán bước thêm một bước vào cuộc sống của ai đó, rắc rối, ích kỷ và đau lòng.

.chỉ là những dòng chảy buồn…


Cuộc đời dạy tôi rất nhiều điều, nhưng chưa bao giờ dạy tôi cách yêu thế nào để hạnh phúc, chưa bao giờ dạy tôi làm sao biết đó có đúng là người mình cần và hy sinh, chưa bao giờ dạy tôi cách phân biệt tình yêu với những thứ khác, chưa bao giờ dạy tôi bao dung với chính mình… Tất cả đều do tim mình tự lăn lóc bươn chải, dẫu khi nhận ra trường ca đau khổ thì cũng không chấp nhận thay đổi. Mà tôi thì không thể đổi được bằng những nhịp đập khác… Nên thôi.